Có một chiều nào

18881921_10213538998252423_8474342327990892188_n

Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào
Em có gặp lại những gì đã mất
Trường lớp lạ ngày nào ta biết mặt
Bạn bè tan học rủ nhau về

 
Những tên người vô cớ gọi trong mê
Sáng thức dậy thấy lòng vui rộn rã
Những bài thơ chuyền tay nhau vội vã
Bỗng ngày nào anh chợt nhận ra em

 
Một tên người xa lạ tự nhiên quen
Từ lúc ấy lòng anh như trẻ mãi
Và lòng em cũng vô cùng thơ dại
Ta yêu nhau không một lí do nào

 
Khắp đất trời mới mẻ lạ lùng sao
Thế giới đẹp như trang hoàng trở lại
Những chiếc lá rụng trong chiều lộng lẫy
Cũng nghiêng mình thủ thỉ lúc ta qua

 
Và những huyền bí được sinh ra
Như tất cả, hẳn là em cũng có
Những ngăn kéo của lòng mình nho nhỏ
Ngăn dấu ô mai, ngăn dấu u buồn

 
Và ngăn nào cất giấu những nụ hôn
Ngăn nào nữa cất những lời hứa hẹn
Dẫu lời hứa không bao giờ đúng hẹn
Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu

 
Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau
Em có thấy bóng ai đang sững lại
Ấy là anh của một thời trẻ dại.
Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào

 
Em có gặp lại những gì đã mất
Những thanh kẹo nguyên màu kí ức
Vẫn chưa bong lớp giấy cuối cùng
Một bầu trời lặng lẽ đến bao dung

 
Tiếng bước chân nôn nao ngoài cửa lớp
Trong ánh mắt bao niềm vui choáng ngợp
Mỗi ngày qua như một chuyến đi dài
Tiếng cuộc đời giục giã ở bên tai,

 
Kỉ niệm cũ xếp đầy trong trí nhớ
Như nét mực thấm qua từng trang vở
Bàn tay em hờ hững lật qua dần
Có lúc nào em dừng lại, bâng khuâng

 
Như bóng nắng ngoài kia chưa nỡ tắt
Mặt trời xuống sợ ngày vui dẽ hết.
Rồi ngày mai trong một buổi chiều nào
Trên con đường bóng tối phủ từ lâu

 
Em mệt mỏi giữa dòng đời khắc nghiệt
Những lúc ấy có bao giờ em biết
Những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua
Có một phần lầm lỗi ở đôi ta.

*Nguyễn Nhật Ánh*

Cái cây ở bên trong.

Mọc trong vầng trán tôi một cái cây,
Nó mọc vào trong đó.
Rễ nó là những mạch máu,
những dây thần kinh là cành,
những tàn lá rối rắm là những ý tưởng.
Cái liếc mắt của em làm nó bốc cháy,
và những trái cây của bóng tối
là những quả cam máu,
và những quả lựu lửa.
Rạng đông
trong đêm tối của thể xác.
Nơi đó, trong trán tôi,
cái cây nói.
Này, em có nghe nó không?

– Octavio Paz –
(bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn)

octavio paz

Ngoài lề một chút, hình ảnh “lửa lựu” của Octavio Paz trong thế kỷ XX đã từng được nhắc tới trong truyện Kiều của Nguyễn Du từ thế kỷ XVIII :
“Dưới trăng quyên đã gọi hè
Đầu tường lửa lựu lập lòe đơm bông”

Lời Mẹ Dặn.

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối Mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn
Nhưng không, Mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc
“Con ơi!
Trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.”

Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
“Con ơi, một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu.”

Từ đấy người lớn hỏi tôi:
“Bé ơi bé yêu ai nhất?”
Nhớ lời Mẹ, tôi trả lời:
“Bé yêu những người chân thật.”

Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không! Những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời
In lên vết son đỏ chói

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Ðứa bé mồ côi thành nhà văn
Những lời Mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.

Người làm xiếc đi giây rất khó
Nhưng chưa khó bằng nhà văn
Ði trọn đời trên con đường chân thật.

Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu.

Tôi muốn làm nhà văn chân thật
Chân thật trọn đời
Ðường mật công danh
không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá!

Phùng Quán 1957

nguồn : https://www.facebook.com/nhungcamxuctrongveo/

TẠM BIỆT TUỔI THƠ, TAO PHẢI LỚN MẤT RỒI.

“Những kí ức về một thời trẻ con đã được tái hiện lại một cách rõ ràng mà sâu sắc. Những hờn dỗi, ăn vạ; những ngây thơ trong veo, những sự đáng yêu hết sức đời thường sẽ làm người đọc được xem lại một cuốn phim quay chậm về mình, trong một thời kỳ chưa có những cách xa giữa làng quê và phố thị.
Ai cũng muốn được chìm mình trong dòng sông tuổi thơ, dù biết nó chẳng bao giờ chảy ngược”.
– Tuấn –

 


“Đưa tay đây
Tao dắt mày về ngày xưa
Về với tuổi thơ, tắm cơn mưa đầu hạ
Mưa xối mù trời, gột rửa hết bụi đường, bon chen, vồn vã
Mình bứt lá dừa, tết cào cào cho đá nhau chơi.

 

tho-viet-ve-tuoi-tho-2

 

Chạy nhanh lên mày ơi
Dưới ao làng, mấy đứa trẻ con đang tập bơi thích quá
Mày đừng lo, không biết bơi cũng không sao cả
Tao chặt cây chuối già,
mày ôm chặt vào,
vung chân đạp một hồi là sẽ biết bơi ngay.

 

9569052579_91a4170669_z

 

Mày lại đây…
Tao với mày chơi bi
Mày thua rồi ngủ nhè lăn ra khóc
Tao xị mặt ra, trả mày nguyên một vốc
Mày lại cười khì khì, lại lóc cóc đòi chơi.
Một lần này nữa thôi, mày thua rồi đừng hòng tao trả nữa.

 

Ở kia kìa, giàn hoa tigon mới nở
Mày cúi xuống đi, kênh tao lên, tao ngắt vài chùm
Rủ thêm mấy đứa con con
Thành hai hội nhà gái, nhà trai, mình chơi trò cô dâu chú rể.

 

Cầm lấy cái chai
Tao với mày ra đồng bắt dế
Con dế mèn này cặp đùi to đáo để
Đá con nào cứ phải biết tay ông.

 

Thả diều đi…
Gió đã lên thơm mát cả cánh đồng
Mày cầm dây, tao tung lên, chạy thật nhanh kẻo diều không kịp gió
A!
Bay rồi
Cái đuôi dài ngoằng
Bay cao thật đó
Buộc vào cây đi, mình nằm bên bờ cỏ, nghe dòng nước êm trôi.
Ở lại đây một tí nữa thôi…

 

Tao muốn chặt tre, cùng mày chơi súng phốc
Bắn nhau tùm lum, vừa chạy vừa la, vừa thở ra hồng hộc
Tao biết mà, mày sẽ lại thua tao.
Mày nghĩ xem…còn trò gì chưa thử không nào
Chơi chắt, chơi chuyền, bắt chuồn chuồn…trò nào tao cũng thích
Giá như mình cứ được ở đây
Mãi vui chơi đùa nghịch
Chẳng phải quay trở lại bây giờ.

 

28-7988f

 

Trời tối rồi kìa
Về nhanh thôi, kẻo bố mẹ lo
Tao muốn có phép màu, bắt thời gian ngừng trôi, để tuổi thơ ở mãi
Tiếng cười trong veo
Giữ tháng năm ở lại
Làm trẻ con không hề biết mùi trống trải, đơn côi.
Tạm biệt tuổi thơ, tao phải lớn mất rồi.”
– Sưu tầm –

 

nguồn :  https://www.facebook.com/nhungcamxuctrongveo/photos/a.793967970663425.1073741830.462235027170056/780884448638444/?type=1&theater