“Mai sau dù có bao giờ…”

18839165_1537770726241310_8458117153883383699_n

(ảnh chỉ mang tính minh họa)

Vật cùng tắc biến
Ta khóc mùa thu
Lắm kẻ gật gù :
“Chờ mùa đông đến”.
Thời khắc đã hẹn
Tưởng vẹn nhân duyên
Nghiệp trả triền miên
Hóa là chưa hết!
Mấy lời từ biệt
Hổ khóc lợn con
Nước mắt vuông, tròn :
“Tôi chân thành lắm!”
Tuấn
Hà Nội : 28.09.2016
Advertisements

FRANCESCO TOTTI <3

Francesco Totti-2011 Roma wallpaper

Người hiệp sỹ buông cương
Thành Rome đọng vô thường nước mắt
Vì sự ra đi
kẻ hiệp sỹ cuối cùng
Mang bước chân
Chạy ngược thời gian
vô vàn
Vết cắt
Nước mắt
Niềm đau
Để lại mãi về sau..

– Tuấn –
*Viết về anh trong một ngày đầy hổ thẹn*

*Addio – il principe di Roma*

Đoản sầu bao lâu lại đếm?

Ta đợi người trong “góc trong veo”
Phía sau vòm lá, trước nắng đèo
Đường giới hạn đường, vô tận ý
Ta đợi lâu rồi … “Em có theo?”
– Tuấn –
Đoản sầu từ lâu chẳng đếm.

18491841_212498669258636_5690555743599377851_o.jpg

(ảnh sưu tầm)

Khi ta đứng trong vô hạn không gian, ta chợt trôi mình tận chiều sâu bản thể.

Chỉ ở trong bản thể đó và nơi góc cùng của trái tim, ta mới nhận ra điểm xác định nơi ta, trong cuộc đời bất định, trong những nổi trôi thân phận và chuyển mình đô thị. 

Không gian, thời gian biến đổi chẳng ngừng. Phố của ta cũng chẳng đợi gác của ta. Ta sẽ dừng đặng bao lâu trước khi lại bị cuộn mình theo những cuồn cuộn ấy? Ta liệu có đủ dũng cảm để tiếp tục chọn cách đứng bên lề hay sẽ thả mình vào, như cách bao anh em ta đã chọn?

Đứng trước ba chiều không gian, một chiều thời gian và vô cùng chiều khác nữa, ta đã chọn chỗ đứng cho mình.

Ta bắt đầu hoài nghi cuộc đời này từ bao giờ? 

Và em?