Viết cho có.

“Cõi phù sinh như hình vạn ảnh”

Hình như từ 300 năm trước, Nguyễn Du đã mường tượng ra được sự tồn tại của một loại sinh vật trôi nổi phù phiếm, có khả năng siêu phàm là chụp vạn tấm ảnh và chọn một tấm mình tâm đặc nhất. Tấm ảnh đó sẽ được up lên các mạng xã hội để có được nghìn likes, dăm chục comment…

Nguyễn Du quả thiệt là có cái nhìn đi trước thời đại, ông có những cụm từ rất mới, rất đắt. Ví dụ như cụm từ “Người tình không” trong truyện Kiều để nói về Đạm Tiên, mà đến gần thế kỷ 20 mới thấy xuất hiện trong văn học :

“Sống làm vợ khắp người ta,

Đến khi thác xuống ra người tình không”

Đạm Tiên có lẽ cũng còn xa mới so được với những người tình của Dumas, Duras, Hugo … nhưng ít nhất về danh xưng, nàng đã có thể sánh cùng với những người tình thế kỷ. Đó là sự yêu thương, bù đắp mà Nguyễn Du đã dành được cho nhân vật của mình.

Chúng ta đã/có thể làm gì để bù đắp cho chúng ta, so với những thiệt thòi của chúng ta với những cái đẹp và tinh hoa của thế giới hiện đại?

(còn nữa)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s