Sống mòn (2017)

“Thành phố tạo nên một hệ thống luật định mang tính ngoại lệ trước thế giới, tự định nghĩa đời sống sao cho mọi cư dân bên trong nó bị ám thị rằng, nơi họ đang sống với trăm mối cơ khổ là một nơi ưu việt nhất quả đất.”

“Thị dân sống trong sự tự do mòn mỏi, hành phúc mòn mỏi và ngoại lệ mòn mỏi.

“Không văn học, triết học hay nghệ thuật. Bởi những thứ đó quá nguy hiểm, chúng hé lộ sự chống đối từ nội tâm. Mà yên tâm đi, khả năng vùng vẫy quằn quại hay chống cự qua nhiều thế hệ, cũng đánh mất luôn rồi trong tâm thức thị dân. Cứ sống thôi.”

23721767_1720401701316794_501991078_n

Ba đoạn trích dẫn trên, mình trích từ cuốn “Những thành phố trôi dạt” của tác giả Nguyễn Vĩnh Nguyên.

Tấm ảnh là đoạn trích được bạn gửi cho mình lúc chập tối.

Mình lâu nay vốn sống trong ảo tưởng và sự vô nghĩa. Mình biết điều này mà.

Những mình không muốn thay đổi, hoặc ít nhất là chưa đến lúc để thay đổi.

Cứ cười mình đi ạ.

 

Advertisements

Vu vơ trong sự suy đồi

Cuối cùng đã đến giờ ấy, ngày ấy, tháng ấy, năm ấy.

Những hẹn hò giờ đây khép lại. Mười năm đi qua đã hóa hư không. Những nợ nần cuối cùng đã được thanh toán sau bao năm đằng đẵng. Hi vọng là duyên này đến đây là dừng và không còn gì níu kéo thêm nữa. Lần này ra đi là sẽ không quay trở lại. Nếu có trở lại thì phải theo cách không thể khác hơn!

Hôm nay, tôi dũng cảm tự cho phép mình tự hỏi mình rằng người làm nghiên cứu thì cần những tiêu chí gì cho bản thân?

Nếu đặt câu hỏi này với các thầy cô của tôi, các anh chị em bạn bè đang học tập và nghiên cứu tại nước nhà, hoặc tận phương xa để truy cầu Tam Khôi, Hoàng Giáp hay Đồng Tiến Sĩ Xuất Thân, thì chắc là có nhiều ý kiến hay và sâu sắc lắm!

Nếu đặt câu hỏi này vào thanh tìm kiếm của Google, kết quả sẽ trả về không dưới 20 tabs.

Với cá nhân tôi, chắc tôi cũng đi theo những hướng trả lời trên nhưng tôi nghĩ sẽ cần nhất một điều. Đó là tinh thần “Thượng Tôn Tri Thức”. Tất cả mọi người đều hiểu thế nào là “Thượng Tôn Tri Thức”, điều được nhắc tới từ rất lâu trong lịch sử loài người. Ví dụ như tinh thần này được nhắc tới trong phẩm thứ 15 của kinh Trung A Hàm, được dịch vào năm 398…

Tinh thần có thể được thể hiện bằng lời nói, bằng hành động hay cả những cách khác nữa. Và tất nhiên, tinh thần ấy sẽ luôn được coi là tiêu chí cư xử cho người với người (nói chung) hay người làm nghiên cứu với nhau (nói riêng). Chúng ta tôn trọng và duy trì tinh thần ấy, tức là chúng ta tôn trọng chính bản thân mình. Trong hội thảo, khi có người nói thì những người khác im lặng lắng nghe, sau đó phản hồi khi diễn giả kết thúc. Khi có cử tọa phát biểu, có thể đó là những điều chúng ta đã biết, nhưng chúng ta vẫn trật tự. Tôn trọng người khác cũng chính là tôn trọng chính mình. Sẽ thật chẳng hay khi diễn giả hay có cử tọa trình bày, những người bên dưới nói với âm lượng không kém. Có phải chăng nền tảng của tinh thần ” Thượng Tôn Tri Thức ” là lòng tự trọng?

Này em, ta biết sớm hay muộn rồi em cũng sẽ có những công trình mới, những bài báo mới cho cá nhân mình. Theo em, em thấy mình cần những tiêu chí gì cho bản thân? Em có hối hận vì đã lựa chọn con đường quá nhiều chông gai như vậy không? Em sẽ không để mình bị cuốn vào vòng xoáy của những người ta vừa nói xấu ở trên và sẽ không bao giờ trở thành một người trong số bọn họ chứ?

“Lòng em gạo trắng nước trong

Mười hai bến nước, em mong bến nào?”

 

 

Chạy Bộ

 

Những ngày dậy sớm chạy bộ ( có nghĩa là nhiều khi tốc độ chạy bằng tốc độ đi bộ ) , ta thường tự hỏi lý do cho việc này là gì?

Nếu là vì sức khỏe thì không hẳn vì sáng sớm, sau khi ngủ dậy, thể dục cường độ cao không hẳn là quá tốt. Giờ lý tưởng nhất trong ngày để tập là từ 17h – 19h.

Nếu là vì bạn chạy cùng thì cũng chỉ đúng một phần. Nhà hai đứa gần nhau, chưa vợ, gặp lúc nào chẳng được.

Phải chăng đó là vì thiên nhiên, trên trời và dưới đất?

Trong những ngày đầu tháng 11, bầu trời đã đầm đậm hương thu, đã thật nhiều những run rẩy lá vàng trước gió ( mà cũng có thể là do ảnh hưởng của bão ), tôi thấy thật nhiều điều tuy buồn mà đẹp hơn bao giờ hết, bởi vì đã bắt đầu lác đác những chiếc lá rơi trên nóc tháp Hòa Phong mát rượi bàn tay chạm tới. Cái tôi thấy là những cơn gió từ những vòng xe đạp lại qua, từ những người chạy dài dưới lòng đường phần vỉa hè sát hồ, từ mùi thơm thanh xuân con gái hay những cái quẫy cuối cùng của một bạn cá xấu số bị kéo từ dưới hồ lên. Có những thứ chính mắt tôi nhìn thấy. Có những thứ chỉ tâm tưởng tôi thấy thôi, vì hình ảnh đó đã xuất hiện cách đây một ngày, một tháng, một năm hay một thời gian nào đó trong gần ba mươi năm trở lại.

“Cây là hạt nở mà thành
Em nơi ấy, ở trong anh lúc này.”

( Tuấn )

Tất cả những gì người thấy, có lẽ ta chẳng thấy và tất nhiên, điều ngược lại cũng đúng. Chẳng chung một bầu trời, chẳng cùng một mặt đất, chẳng giao hòa ở bất kì cái gì, dù chỉ là một điều nhỏ nhất.

Chắc hẳn sẽ có người nghĩ rằng sao không tập trung vào mà chạy đi, nghĩ linh tinh để va vào người lạ hay vấp ngã thì sao? Không lo giữ nhịp thở, cứ nghĩ linh tinh rồi có chạy cả năm nữa thì vẫn yếu và đuối như mình vốn thế.

Ừ, chạy tiếp đây!

 

 

 

 

Gió mùa

“Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố”

Hà Nội, đêm trở lạnh, mặc áo khoác kéo kín cổ vẫn lạnh.

Gió không ngừng khiến những ngọn cây lao xao.

Bóng cây mờ dần và đen hẳn khi ánh sáng từ ngọn đèn cao thế tắt. Chỉ còn ánh sáng từ những smartphone chiếu lên những món ăn bày chật kín những chiếc bàn dựng thưa thớt trên vỉa hè. Bóng đêm trở nên đen hơn. Ánh sáng càng trắng hơn.

Chỉ có tâm hồn của kẻ đang nhìn xung quanh là vô sắc.

Mùa thu đã thật rồi, mang theo những dự báo cho một mùa đông thật lạnh. Ta bước vào mùa lạnh bằng thời gian. Người bước vào mùa lạnh bằng không gian. Chỉ có nỗi nhớ giao hòa mà chẳng cần không-thời gian nào cả. Ta nhớ và ta biết người cũng đang nhớ.

Người nhớ ánh mắt người. Người nhớ lời thì thầm. Người nhớ những khổ thơ vu vơ vô nghĩa. Người nhớ cái se se của gió trời. Người nhớ lang-thang. Người nhớ những điều mà ta chưa biết. Người nhớ những thứ người chưa làm. Người nhớ những sự nuối tiếc.

Người vẫn trên những con đường đầy trải nghiệm của bản thân. Ta vừa tạm thời bình an sau một cơn giông tố và bắt đầu cần suy ngẫm về tương lai.

Ta tin người vô điều kiện, như thể một sự tất nhiên.

Liệu người có thực sự đủ tỉnh táo không?

“Hoa vàng mấy độ”?

Chuyện mình

– “Tuấn ạ! Em đi có mấy tuần mà thấy cái gì cũng mới.” – bâng quơ cô nói.

– “Đổi thay là chuyện tất yếu, em nhỉ?”

Tất cả mọi thứ thay đổi từng ngày, từng giờ.

Đó là lòng người, thói quen, cách suy nghĩ, cách đối xử… Ví dụ như trong cuộc sống thường nhật.

Đó là những dịch vụ, hàng quán café ăn uống. Ví dụ như là Loving Vicent đã ngừng chiếu một cách bất ngờ (bạn mình bảo thế).

Đó là những con đường…

Và tối nay, cả trong việc cấm đường.

Bình thường, phố đi bộ vẫn mở một đường sống cho nhân dân đi từ khu Cửa Nam về Trần Quang Khải. Lối đó thông từ Hàng Bông, Hàng Gai về qua Cầu Gỗ. Đường siêu đông, siêu tắc do nhân dân thường chủ động biến Cầu Gỗ từ một chiều thành hai và taxi thường đỗ thành hai hàng để đón trả khách. Nhưng khó thì khó, vẫn đi được!

Tối nay, độc đạo bất ngờ bị cấm, từ đầu Hàng Gai – Lương Văn Can. Nếu ương ương lai láng như thường thì đi Lương Văn Can – Hàng Hành – Hàng Trống – Lê Thái Tổ rồi vòng Hai Bà Trưng – Nhà Hát Lớn về. Nhưng đến ngày đến tháng, dại thì cứ dại thôi! Đi đường làng ta mà ta vẫn dại. Hàng Bồ tắc cứng. Hàng Buồm cấm đường. Thuốc Bắc vẫn như mọi khi, vẫn buồn như thế.

Lòng vòng mãi, rồi cũng về đến nhà.

Gọi điện khoe bạn, bạn trêu bảo đó là cảm giác vong thân giữa hồ con rùa.

Một con đường chỉ có ý nghĩa, khi nó được nằm cạnh những con đường khác. Điều đó cũng tương tự như con chữ, nó chỉ có nghĩa khi được đặt trong một không gian kí tự.

Cuộc đời cũng có đầy mưu mẹo và luật lệ như con chữ. Mỗi một lần nhấc bút, ta để lại một từ. Khi mỗi từ được viết ra, tất cả những từ đã viết sẽ rung động, đến nỗi chính người viết cũng chẳng thể tiên liệu chính xác. Những thay đổi các giá trị do đó phát sinh, tùy theo trường hợp sẽ có thể là hư vô, mà cũng có thể là trầm trọng. Có những chữ, khi được viết ra, có thể gây cách mạng cho cả đoạn, thậm chí cả bài văn để rồi để lại những hệ quả. Sự tạo ra của con chữ là một sự kiện tách biệt với tình thế của những con chữ đã hoặc chưa được sinh ra.

Phải chăng con chữ sinh ra vốn là vô ích … như những con đường?

Tất nhiên, Lý Thái Tổ giờ này vẫn nườm nượp, chẳng vắng như An Dương Vương hay Giảng Võ.

Hà Nội, một ngày buồn hơn nhiều ngày khác.

“Có những điều chỉ cần giữ yên là được”

“Và giữ tim mình trong veo”

Kazuo Ishiguro là ai?

Kazuo Ishiguro nhận giải Nobel Văn học 2017
ALEXANDRA ALTER and DAN BILEFSKY (NYT)

2017-10-05t110726z1184268845rc1243953050rtrmadp3nobel-prize-literature-1507202439126

Bản dịch của Văn Việt

Kazuo Ishiguro in 2015. CreditAndrew Testa for The New York Times

Tiểu thuyết gia viết bằng tiếng Anh Kazuo Ishiguro, nổi tiếng vì lối văn thanh đạm nhưng âm vang cảm xúc và lật đổ một cách sáng tạo các thể loại văn chương.

Ông Ishiguro, 62 tuổi, lừng danh với các tiểu thuyết “Những gì còn lại của ngày”, [“The Remains of the Day”] viết về người quản gia của một nhà quý tộc Anh trong những năm trước Thế chiến 2, và “Đừng bao giờ để em/anh đi” [“Never Let Me Go”] một chuyện tình buồn man mác nhưng mang chất giả tưởng tồi tệ (dystopian) có bối cảnh là một trường học nội trú của Anh. Ông bị ám ảnh trở lại những đề tài như thế trong các tiểu thuyết thường viết theo ngôi thứ nhất, trong đó có sự sai lạc của ký ức, tính khả tử, và bản chất có nhiều lỗ hổng của thời gian.

“Trộn lẫn Jane Austen và Franz Kafka, ta sẽ có Kazuo Ishiguro trong một bản tóm tắt, nhưng phải thêm một chút Marcel Proust vào đó,” Sara Danius, thư ký thường trực của Viện Hàn lâm Thụy Điển nói. “Rồi quấy lên, nhưng không nhiều quá, thế là có các văn phẩm của ông này”.

Cô Danius mô tả Ishiguro như “một nhà văn hết sức nguyên vẹn”. “Ông không nhìn sang bên cạnh”. “Ông đã phát triển một vũ trụ thẩm mỹ hoàn toàn của riêng mình”.

Sinh năm 1954 ở Nagasaki (Nhật) nhưng học hành ở Anh, Kazuo Ishiguro nổi tiếng vì lối văn trữ tình, cảm nhận sắc bén về nơi chốn và sự phân tích thấu đáo hệ thống giai tầng của Anh.

Ishigiro là con một nhà hải dương học, sinh ở Nhật nhưng di cư sang Anh (hạt Surrey) từ lúc lên 5, và theo học trường tiểu học Woking [Woking Grammar School], ngôi trường mà ông nói với báo The Guardian “có thể là cơ may cuối cùng để có một hương vị của xã hội Anh đã quá vãng, đã phai nhạt rất nhanh”.

Trả lời phỏng vấn tờ The Times 2 năm trước, Ishiguro nói rằng ông đã khám phá ra văn học khi còn là cậu bé đọc các câu chuyện của Sherlock Holmes trong thư viện địa phương. “Tôi lên 9 hay 10 gì đó, và không chỉ bị ám ảnh khi đọc Holmes và Watson, tôi còn bắt đầu cư xử giống họ… Mọi người lúc ấy coi việc này chẳng ra gì vì tôi là người Nhật”.

Sau khi học tiếng Anh và triết học ở University of Kent, Canterbury, ông để ra một năm viết truyện, và cuối cùng giành được bằng Master về ngành Viết văn với sự giảng dạy của các nhà văn như Malcolm Bardbury và Angela Carter. Ông cũng viết lời cho ca sĩ nhạc jazz người Mỹ Stacey Kent.

Ishiguro nổi bật khá sớm trong giới văn chương. Năm 1983, ông lọt vào danh sách các nhà văn trẻ hay nhất của Anh [Granta’s best of young British writers], cùng với những tên tuổi như Martin Amis, Ian McEwan và Salman Rushdie.

Hiểu biết sâu về những quy ước và màu mè xã hội của xứ sở nuôi dưỡng mình đã được chuyển tải trong cuốn tiểu thuyết thứ ba “Những gì còn lại của ngày”, đoạt giải Booker uy danh, sau đó trở thành bất tử nhờ bộ phim cùng tên với ngôi sao điện ảnh Anthony Hopkins. Ishiguro nói ông viết cuốn sách trên trong 4 tuần lễ, ở tuổi 32.

Mô tả quá trình viết sách, gọi nó là “the Crash” (Miếng vải thô), ông viết trong tờ The Guardian: “Suốt trong the Crash, tôi viết thoải mái, không quan tâm tới văn phong hay nếu như những gì viết buổi chiều lại ngược với cái đã viết buổi sáng. Ưu tiên là chỉ đơn giản để cho các ý tưởng đâm chồi và mọc lên. Những câu dễ sợ, đối thoại gớm guốc, các cảnh không dẫn tới đâu – tôi để cho chúng cứ như thế và rẽ sóng mà đi”.

Cuốn tiểu thuyết đầu tiên, “Cảnh đồi xanh xám” [A Pale View of Hills], năm 1982, viết về một phụ nữ Nhật trung tuổi sống ở Anh, và sau đó là “Một họa sĩ của thế giới trôi nổi” [An Artist of the Floating World] kể chuyện một họa sĩ già người Nhật sau Thế chiến 2. Khi viết “The Remains of the Day,” Ishiguro có lo lắng là mình tự lặp lại khi lại viết một nhân vật ở ngôi thứ nhất qua lời người kể chuyện không đáng tin cậy, nhưng các nhà phê bình thấy cuốn sách là một sự khởi đầu hoàn toàn mới.

Ishiguro đã chơi với các thể loại như truyện trinh thám, truyện viễn tây, khoa học giả tưởng và phóng tưởng. Các nhà phê bình thấy “Kẻ không được an ủi” [The Unconsoled] là một tiểu thuyết siêu thực, giống như giấc mơ, khi nó ra đời năm 1995. “Khi chúng tôi/chúng ta là trẻ mồ côi” [When We Were Orphans] được coi là tiểu thuyết trinh thám. Tiểu thuyết “Never Let Me Go” năm 2005 được coi như một bước nhảy vọt khác về văn phong, vào loại khoa học giả tưởng vị lai, mặc dù bối cảnh của nó là thập niên 1990.

Tiểu thuyết mới nhất của ông, “Người khổng lồ bị chôn” [The Buried Giant], lại lần nữa thách thức mọi trông đợi. Một câu chuyện phóng tưởng có bối cảnh nước Anh thời Vua Arthur, tập trung nói về hai ông bà già Axl and Beatrice bỏ làng đi tìm đứa con trai mất tích và gặp một hiệp sĩ già. Dù là chuyện phóng tưởng, có các loại khổng lồ ăn thịt người và một con rồng, nhưng đó cũng là chuyện ngụ ngôn khai thác nhiều đề tài mà Ishiguro đã bận tâm suốt đời, trong đó có bản chất mong manh của ký ức cá nhân và tập thể.

Chọn Ishiguro, Viện HL Thụy Điển, vốn đã bị phê phán vì sử dụng giải Nobel Văn học để tuyên ngôn chính trị, dường như tập chú vào giá trị thuần túy văn chương.

Nguồn bản gốc tiếng Anh:
The British author’s best sellers include “The Remains of the Day” and “Never Let Me Go.”
NYTIMES.COM

Có phải yêu khi chỉ tin chính mình?

Yêu nhau để có bao lâu được bên nhau?

Hai mặt phẳng xa lạ chợt một ngày gặp nhau. Nếu đồng phẳng, ấy là sự giao hòa. Nếu lệch phẳng, chúng chỉ giao nhau tại một đường duy nhất, để rồi mãi mãi chẳng gặp lại!

Trong không gian, có những mặt phẳng chỉ giao với một mặt phẳng duy nhất, nhưng cũng có những mặt lại giao với nhiều mặt khác nhau. Để rồi, sau mỗi lần đi qua, sẽ là những tiếc nuối, những vụn vỡ, những hoài nghi, những lo sợ sự tái bắt đầu hay muôn vàn thứ nữa…

 

Trong L’Eclisse của Michelangelo Antonioni, ta thấy Ricardo đã để lại nhiều lo âu, hoài nghi và sợ hãi cho Vittoria sau sự chia tay dù Vittoria là người chủ động nói trước. Để rồi, khi trái tim rung động mãnh liệt trước Piero (chàng trai mang khuôn mặt tinh nghịch, hồn nhiên), nàng vẫn luôn dè chừng, kìm nén những cảm xúc chỉ trực trào dâng của chính mình. Những gần gũi, âu yếm tưởng như tự nhiên, thực ra luôn bị một chiếc phanh vô hình hãm lại. Cô lo sợ mình sẽ lại mất mát và trống rỗng. Cô chỉ tin trải nghiệm và dự cảm của mình, bất chấp những chân thành mà Piero mang lại. (Phải chăng những ai mang tên Piero đều luôn gánh trong mình những nổi buồn thiên thu vạn tải, như Del Piero thần thánh trong ta?)

 

 

Niềm tin cũng là điều hiện hữu nổi bật trong Closers của Mike Nichols. Mấu chốt của những sự chia ly trong film này là niềm tin không trọn vẹn, của những chàng trai dành cho người phụ nữ của mình. Không tin nên không yêu, đó là chuyện ai ai cũng biết. Yêu mà không tin, đó là bi kịch. Tin mà không yêu, đó là chuyện bình thường như cân đường. Và bi kịch xảy ra khi cái tôi của người đàn ông va chạm với chính tình yêu của mình dành cho người phụ nữ. Họ nghi ngờ chính tình yêu và sự chung thủy nơi người phụ nữ bên cạnh mình, bất chấp chính bản thân họ hiểu tương đối rõ về những chân tình đó. Cuối cùng, tất cả chỉ như một giấc mơ dài.

Hai bộ film tuy cách nhau khá xa về niên đại, nhưng theo thiển ý của tôi, đã giao nhau tại một điểm. Đó là cái tôi cá nhân và sự ích kỷ đã làm hại tình yêu, khiến người với người chẳng thể sống ở bên nhau để viết lại / viết nên những câu chuyện cổ tích. Người với người tưởng như đã gần nhau lắm, nhưng rồi lại xa và mất nhau. Vittoria đã tin vào dự cảm của mình, bất chấp những chân thành và tươi mới từ người bạn trai. Hai chàng trai của Mike Nichols vẫn luôn hoài nghi, thậm chí là nghi ngờ lòng chung thủy của bạn gái. Hóa ra, niềm tin vẫn luôn thứ xa xỉ trên mặt đất này, dù là thế kỷ XX hay XXI.

Vậy có còn nên tin vào tình yêu? (Tối nay, ông giáo bạn tôi cũng hỏi câu tương tự).

Và khi đã yêu rồi thì đành tin hoặc chấp nhận thôi, phải không?

Khó thật, dù một thời ta từng ra rả : “Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng – Em là em, anh vẫn cứ là anh – Có thể nào qua Vạn Lí Trường Thành – Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật”!

Hai người sống trong hai môi trường, mang hai cách sống khác nhau. Để đòi hỏi sự hòa hợp, đó là điều rất hiếm xảy ra ngay trong những khoảng thời gian đầu. Nhưng nào mấy ai chịu chấp nhận thỏa hiệp, trong cuộc sống đầy sôi động và biến đổi với tốc độ của vài cái chớp mắt? Sự cương cường, thâm chí là kiên quyết sẽ dẫn chúng ta đến đâu? Lúc này, tình yêu sẽ còn đóng vai trò gì giữa hai người xa lạ? Hay tình yêu chỉ còn là thứ yếu, vì người ta sẽ xét trước những giá trị phù hợp, từ vật lý tới tinh thần? Thực tế một chút cũng chẳng phải là quá tệ nhỉ? Nhưng ai biết được chúng ta sẽ làm gì khi điều đó xảy ra?

Nếu ta nhìn mọi thứ tích cực hơn (không tiêu cực như mấy thứ vừa lảm nhảm bên trên), cũng sẽ có nhiều điều thú vị đấy chứ. “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. Những cái gì giống nhau thì mới có xu hướng tìm về với nhau. Ta tưởng là dị biệt, nhưng những thứ ấy đều nằm trong một thứ đại đồng. Quy luật chọn lọc tự nhiên cũng thích kết hợp những thứ khác biệt, vì từ đó dễ chọn ra những thứ tối ưu hơn những trường hợp cùng tốt hoặc cùng xấu. Ta học những điểm mạnh của nhau thì tất nhiên, những thứ yếu sẽ giảm đi. Vì thế, người với người vẫn gặp nhau và bên nhau chứ!

Mấy lời phù phiếm trong đêm nay, khi trăng Hà Nội đã sắp tròn.

Còn New York … ?

dia-diem-trong-trang-chup-anh-ly-tuong-dip-trung-thu-hinh-4

 

“Mai sau dù có bao giờ…”

18839165_1537770726241310_8458117153883383699_n

(ảnh chỉ mang tính minh họa)

Vật cùng tắc biến
Ta khóc mùa thu
Lắm kẻ gật gù :
“Chờ mùa đông đến”.
Thời khắc đã hẹn
Tưởng vẹn nhân duyên
Nghiệp trả triền miên
Hóa là chưa hết!
Mấy lời từ biệt
Hổ khóc lợn con
Nước mắt vuông, tròn :
“Tôi chân thành lắm!”
Tuấn
Hà Nội : 28.09.2016

DIỄN NGÔN

Bản chất cuộc đời vốn luôn nằm ở ranh giới giữa sự trọn vẹn và không trọn vẹn, trong suy nghĩ của mỗi kẻ chịu sự đọa đày trong kiếp sống cô đơn.

tumblr_owshp4XDSh1t0sh8oo1_540
Khi bạn ở đang ở trên đỉnh cao rực rỡ, từ trong bạn đã có mầm mống của sự lụn bại. Khi bạn đang lâng lâng trên bốn bề mây nước, bạn đã mất một thứ gì đó vô cùng quý giá mà bạn không biết. Có những sự mất mát có thể đếm đo nhưng cũng thật nhiều sự mất mát sẽ khiến ta lọ mọ cả đời mò kim đáy bể. Má trái, má phải và mọi bộ phận trên cơ thể ta có thể phải chịu nhiều cú bạt từ cuộc đời, nhưng ít nhất, ta có quyền chọn cách hành xử đối với những gì ta phải đối mặt.

7d28c724755a4e712acc1def21880c89
Ta dễ chủ quan trước những ma mị và cạm bẫy cuộc đời. Ta dễ say mê trước những nụ hôn bất ngờ chứa đầy mật ngọt. Ta dễ run rẩy trước những cái ôm bất chợt từ phía sau đi kèm theo một cái gì đó thật sâu và thật lặng. Và cả những đắm đuối, rung cảm, đụng chạm một cách tinh tế, siết chặt như một cái gác chân. Ta quá say mê khi ở bên những điều ta cần, mà ta quên mất những gì ta có thể mất.
Sự trọn vẹn hay không trọn vẹn, chính ở những giây phút còn lại sau cơn bão đi qua. Sự hẫng hụt chẳng bao giờ vắng mặt. Ta tập làm quen, xoa dịu và sống chung với nó thôi, chứ biết làm sao?
Có một đoạn tản văn mà ta từng bao năm lâm râm tụng niệm : “Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ yên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như một người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên nơi này để tìm về một chốn khác. Phụ đời và phụ người cũng như thế mà thôi. Người ở lại cũng nhớ thương một bóng hình đã mất. Khó mà quên nhau, khó mà xoá trong nhau một nỗi ngậm ngùi.”

Ai rồi cũng phải ra đi, chẳng có ai trụ lại mãi ở cõi đọa đày này. Mai sau khi người đã đi rồi, người còn nhớ gì về ta không?

giá sách

Chúng ta là món ăn chính hay chỉ là gia vị cho cuộc đời của nhau?
Cô đơn gặp cô đơn liệu có chẳng còn cô đơn?
Liệu bầu trời sao đêm ấy có đủ sức tác thành nên một chút diệu kì, hay chỉ là chứng nhân bất đắc dĩ cho một câu chuyện như bao chuyện cũ?

Link cũ : https://www.facebook.com/notes/tr%E1%BA%A7n-qu%E1%BB%91c-tu%E1%BA%A5n/di%E1%BB%85n-ng%C3%B4n/10154507022744417/

Dậy sóng (re-up)

Đêm, phố chẳng bóng người. Chỉ có tiếng sóng, tiếng gió từ xa vọng lại…
Trong thời đại AI, VR, Big Data lên ngôi như một tôn giáo, mọi thứ đều có công cụ phục vụ tận răng, khi nghệ thuật phải luồn lách giữa những khung logic đầy chất thép, ta chợt thấy vẻ đẹp từ sự bất toàn, mong manh, nuối tiếc trong những nhân duyên đầy trắc ẩn.
Cuộc sống bây giờ thực tế quá. Những tương tác dần trở nên không thật. Chất thơ trong những dòng chảy ở cái mảnh đất quỷ, thần nhiều như người đã nhạt nhòa hơn xưa. Mọi sự tương tác đều xuất hiện một bức tường ngăn ở giữa, được xây kiên cố mà chẳng thủng một khe. Mọi thứ vội đến rồi chợt đi, cũng nhanh gọn rõ ràng như xem thống kê đa chiều vậy.
Hà Nội tối hôm nay dường như nhỏ lại, bất chấp diện tích ngày càng nở ra. Chỗ nào cũng đông hơn thường ngày, và tất nhiên là ồn ã, từ Lý Thái Tổ tới Hàm Long, từ bờ hồ Kiếm tới mép nước sông Hồng. Thật khó để tìm một nơi để trốn, ở Hà Nội, đêm nay!
Đi vòng vòng chán chê, ơn Phật Thánh, ơn Đảng ơn Chính phủ, ta thấy mình ở độ cao 110m so với mặt nước sông Hồng. Giữa bốn bề không gian vắng lặng, chỉ có trăng hăm mốt, mây mù, gió, nước, dăm chiếc xà lan bé tẹo và một điều gì đó khó có thể định nghĩa được.
Đó là một bí ẩn mà ta không biết là ta biết hay ta biết rằng ta không biết. Bí ẩn này mang lại cho ta sự ấm áp, gần gũi mà ta chẳng thể hiểu tại sao.
Từ một đêm tối trời, nơi ta đi qua hàng trăm lần mà không hề bước xuống, tới nơi đây, bây giờ, là một sự đối lập về không gian mà tương đồng về bản chất.
Bí ẩn này sẽ là gì bên khay trà của cuộc đời ta? Là trà, là hoa hay là thuốc độc?
Chẳng có bí ẩn nào trường tồn mãi với thời gian!
Đồng hồ cát đã chảy… Ta đếm ngược và chợt thấy xót xa!
Tại sao định mệnh luôn chọn ta trong những tình huống thế này?
Tại sao lại là phù dung?
Ta cần an trú, vậy mà …
Sóng vẫn dập dồn và gió vẫn thổi.
Hà Nội, một đêm năm xưa.
18920888_1347046722049098_7054049094770357615_o