Trong sắc hoàng lan

Sáng nay, bạn qua nhà sớm. Mắt nhắm mắt mở trùng trục đi ra, bạn cười và đưa cho một chiếc hộp.

IMG_20170624_082232

Mùng một tháng sáu, thế là đã có hoa. Hoàng lan vẫn còn xanh. Nhài thơm ngào ngạt bên cạnh mẫu đơn và hoa cau. Định sang Lý triều xin mấy lá trầu nhưng mà lười quá, thôi thì có sao dùng vậy!

Ngày xưa, người ta hay kiêng hoa nhài trong việc thờ cúng. Hoa nở ban đêm dù thơm, dù đẹp, dù tinh khiết đến mấy cũng chẳng phải là loài đoan chính, dù có thật thơm, thật đẹp nhưng cũng chỉ dùng trong phòng chứ tuyệt đối không để lên bàn thờ. Suy nghĩ của các cụ ngày xưa có thể chẳng còn hợp thời nhưng các cụ có lý của các cụ.

IMG_20170624_090706

Rửa lại một lần, hoa được bày lên đĩa sứ trắng sạch với ba loại thôi. Mùng một thế này cũng gọi là tươm rồi.

Có một thời, hoa chưa được bán bằng gánh, bằng xe đạp như bây giờ. Hoa được bán bằng đĩa, được bày biện sắp xếp bởi những nhà hàng hoa. Cứ mùng một, ngày rằm, những nhà hàng hoa lại mang một đĩa hoa đến cho gia chủ. Trước là ân sâu Phật Thánh cùng gia tiên tiền tổ, sau là trang trí gia môn. Cái lệ ấy dường như đã ngắt quãng từ lâu, đến giờ thì chẳng còn mấy ai theo cả.

“Chơi hoa có cả trăm đường”. Mỗi người một nghệ, mỗi người một tinh. Người thích thả trong bát. Người thích dùng bàn chông. Lại có người thích bọt biển. Cũng không hiếm người thích lọ từ nhỏ đến to, từ thấp đến cao, từ đơn tới đa. Người thích kiểu Nhật, kiểu Tàu. Người thích cắm lẫn màu kiểu những năm 80 của thế kỷ trước. Có người thích quy tắc. Có người tùy sở trạng.

Hoàng lan xanh quá!

Bên cạnh mùi hoa sữa, Hà Nội còn màu hoàng lan, còn mùi hoàng lan. Một màu xanh đặc trưng và khiêm nhường trong bạt ngàn loài hoa. Màu xanh chẳng ám ảnh như màu mái tóc của người con gái trong bài thơ của tác giả yêu hoa sim ngày nào. Màu xanh cũng chẳng như những điều được chạm tới trong truyện ngắn của Thạch Lam. Màu xanh chẳng hiển nhiên như bầu trời thu Hà Nội. Màu xanh này rất hoàng lan.

Đó là màu của tuổi trẻ, màu của những điều đang qua.

Đó là màu của tiếc nuối, khi đã ở vào tầm tuổi của người viết – một hời hợt trung niên vẫn luôn hoang mang vì những điều gần gũi nhất.

Đó là …

 

Có một chiều nào

18881921_10213538998252423_8474342327990892188_n

Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào
Em có gặp lại những gì đã mất
Trường lớp lạ ngày nào ta biết mặt
Bạn bè tan học rủ nhau về

 
Những tên người vô cớ gọi trong mê
Sáng thức dậy thấy lòng vui rộn rã
Những bài thơ chuyền tay nhau vội vã
Bỗng ngày nào anh chợt nhận ra em

 
Một tên người xa lạ tự nhiên quen
Từ lúc ấy lòng anh như trẻ mãi
Và lòng em cũng vô cùng thơ dại
Ta yêu nhau không một lí do nào

 
Khắp đất trời mới mẻ lạ lùng sao
Thế giới đẹp như trang hoàng trở lại
Những chiếc lá rụng trong chiều lộng lẫy
Cũng nghiêng mình thủ thỉ lúc ta qua

 
Và những huyền bí được sinh ra
Như tất cả, hẳn là em cũng có
Những ngăn kéo của lòng mình nho nhỏ
Ngăn dấu ô mai, ngăn dấu u buồn

 
Và ngăn nào cất giấu những nụ hôn
Ngăn nào nữa cất những lời hứa hẹn
Dẫu lời hứa không bao giờ đúng hẹn
Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu

 
Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau
Em có thấy bóng ai đang sững lại
Ấy là anh của một thời trẻ dại.
Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào

 
Em có gặp lại những gì đã mất
Những thanh kẹo nguyên màu kí ức
Vẫn chưa bong lớp giấy cuối cùng
Một bầu trời lặng lẽ đến bao dung

 
Tiếng bước chân nôn nao ngoài cửa lớp
Trong ánh mắt bao niềm vui choáng ngợp
Mỗi ngày qua như một chuyến đi dài
Tiếng cuộc đời giục giã ở bên tai,

 
Kỉ niệm cũ xếp đầy trong trí nhớ
Như nét mực thấm qua từng trang vở
Bàn tay em hờ hững lật qua dần
Có lúc nào em dừng lại, bâng khuâng

 
Như bóng nắng ngoài kia chưa nỡ tắt
Mặt trời xuống sợ ngày vui dẽ hết.
Rồi ngày mai trong một buổi chiều nào
Trên con đường bóng tối phủ từ lâu

 
Em mệt mỏi giữa dòng đời khắc nghiệt
Những lúc ấy có bao giờ em biết
Những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua
Có một phần lầm lỗi ở đôi ta.

*Nguyễn Nhật Ánh*

Viết lên bầu trời.

Em vẫn đang trên bầu trời, để đến một chân trời mới mà ta chưa bao giờ chạm tới.

Cuộc đời nếu chỉ ổn định (dù là nồng nàn ổn định hay đều đều ổn định) thì chẳng may mắn một chút nào. Ta cần những khoảng lặng, những nốt trầm, những cách xa để có thể nhìn nhau cho rõ, để biết đã nhớ mùi cổ tay nhau chưa?

Giống nhau làm tri kỷ. Ngược nhau làm kẻ thù. Lẫn lộn thì còn phải xét, đúng không?

Mọi thứ đến như sự sắp đặt của vô thường, với những con đường ngập tràn năng lượng tuổi trẻ – thứ xa xỉ xa với ta, một kẻ đã “toan về già” trong một thân hình cận kề trung niên. Những cảm xúc tưởng như tuyệt chủng từ một thời đã xa cứ cuồn cuộn ùa về như thể là sự đền bù của đất trời cho “trung niên nghiêm túc” trong guồng quay bất định của cuộc đời.

Thói đời âm – dương tương hỗ, chẳng trạng thái nào tồn tại độc lập tuyệt đối. Ở đất độc sẽ có cây giải độc mọc lên. Từ trong những bất định đô thị sẽ lại mọc lên những tất định, làm ta thấy bình yên tàm tạm, cho đến khi những bất định, “vong thân” trở lại xâm chiếm tâm hồn. Ta lại tiếp tục xoay vần trong những chuyển mình hàng ngày của đô thị.

Em cao thượng và hồn hậu với ta quá!

Ta linh cảm ta sẽ nợ em nhiều…

Ta thật “sến” phải không?

 

IMG_20170521_214552.jpg

FRANCESCO TOTTI <3

Francesco Totti-2011 Roma wallpaper

Người hiệp sỹ buông cương
Thành Rome đọng vô thường nước mắt
Vì sự ra đi
kẻ hiệp sỹ cuối cùng
Mang bước chân
Chạy ngược thời gian
vô vàn
Vết cắt
Nước mắt
Niềm đau
Để lại mãi về sau..

– Tuấn –
*Viết về anh trong một ngày đầy hổ thẹn*

*Addio – il principe di Roma*

Đoản sầu bao lâu lại đếm?

Ta đợi người trong “góc trong veo”
Phía sau vòm lá, trước nắng đèo
Đường giới hạn đường, vô tận ý
Ta đợi lâu rồi … “Em có theo?”
– Tuấn –
Đoản sầu từ lâu chẳng đếm.

18491841_212498669258636_5690555743599377851_o.jpg

(ảnh sưu tầm)

Khi ta đứng trong vô hạn không gian, ta chợt trôi mình tận chiều sâu bản thể.

Chỉ ở trong bản thể đó và nơi góc cùng của trái tim, ta mới nhận ra điểm xác định nơi ta, trong cuộc đời bất định, trong những nổi trôi thân phận và chuyển mình đô thị. 

Không gian, thời gian biến đổi chẳng ngừng. Phố của ta cũng chẳng đợi gác của ta. Ta sẽ dừng đặng bao lâu trước khi lại bị cuộn mình theo những cuồn cuộn ấy? Ta liệu có đủ dũng cảm để tiếp tục chọn cách đứng bên lề hay sẽ thả mình vào, như cách bao anh em ta đã chọn?

Đứng trước ba chiều không gian, một chiều thời gian và vô cùng chiều khác nữa, ta đã chọn chỗ đứng cho mình.

Ta bắt đầu hoài nghi cuộc đời này từ bao giờ? 

Và em?

Đâu là chiều sâu nơi bản thể?

Những ngày đẹp trời và rực rỡ của tuổi thanh xuân vẫn diễn ra.

Hôm nay, tôi được nghe giảng về các phương pháp thống kê. Một trong những phần tôi chú ý nhất là “tính hiện sinh của biến ngẫu nhiên”.

Đại lượng biến đổi biểu thị giá trị kết quả của một phép thử ngẫu nhiên, được gọi là biến ngẫu nhiên.

Với mỗi mô hình toán được đặt ra, những dữ liệu thu được vẫn luôn là bất định. Không thể có mô hình toán đưa ra kết quả trùng khớp hoàn toàn với lý thuyết tính toán. Kết quả luôn chỉ là chính nó, khi được sinh ra. Vì vậy, tôi thấy rằng biến ngẫu nhiên có tính hiện sinh.

Hiện sinh (existentialism) là từ dùng để nói về nghiên cứu của một nhóm các triết gia cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, những người mà tuy khác nhau về học thuyết nhưng có chung niềm tin rằng tư duy triết học xuất phát từ chủ thể con người — không chỉ là chủ thể tư duy, mà là cá thể sống, cảm xúc, và hoạt động. Hiện sinh có phải là hiện tại, là hết mình rực cháy cho những đam mê, là bây giờ chứ không phải bao giờ khác.

Phải chăng mỗi cuộc đời trong hơn bảy mươi năm có lẽ cũng chỉ là một biến ngẫu nhiên trong một phép thử bất kỳ của vũ trụ trong bao câu chuyện xung quanh?

Cũng phải thôi! 70 năm có thấm vào đâu so với hàng tỷ năm?

Đô thị to lớn như thế mà chứa đầy bất định, nữa là con người nhỏ bé?

Liệu có lúc nào đến chính chân lý cũng tồn tại những sự bất định trong lòng nó?

Tôi vẫn tin khi  ta đẩy không gian ngoại lai đến vô cùng, ta sẽ gặp chiều sâu của bản thể!

Hình ảnh minh họa :

LIM (KHÔNG GIAN NGOÀI) = CHIỀU SÂU BẢN THỂ

Mình đã sống như mùa hè năm nay

Sau hai ngày cuối tuần được thả mình vào triết học xử lý thông tin mờ, ngất ngây trong những bài giảng của PGS.Trần Đình Khang, đi ngược từ Descartes về thời Aristole và suy tư trong việc “Vì sao ta lại chọn CNTT” (dẫu phải vượt qua gần 200 tín chỉ) thì hôm nay, dưới sự tác động của lực hấp dẫn, ta lại được đắm chìm trong một không gian, một tinh thần khác mà những cảm xúc cũ chẳng những không mất đi, mà lại muôn phần mới mẻ.

Trí thức là những bậc khiêm cung, luôn cất vô tận ý sâu xa trong cái hòa nhã, nhẹ nhàng và ấm áp. Những điều khó khăn tưởng như chẳng thể hiểu nổi, lại có thể được người nghe nhẹ nhàng hấp thu, qua sự trình bày của bậc khiêm cung. Họ kiên nhẫn giảng giải cho người chưa có kiến thức sơ cơ, chủ động chậm lại để chờ người nghe cảm nhận. Họ chẳng vì cái biết, cái thấy của mình mà xem nhẹ những nhân vật xung quanh, luôn giao tiếp ngang bằng ở ngôi một số ít.

Giáo sư Hồ Tú Bảo cùng các cộng sự đã có ngày làm việc đầu tiên thật hiệu quả, tạo được những bước nền về khoa học dữ liệu, trong tâm trí người tham gia, dù có hay chưa có nền tảng về công nghệ thông tin học thuật. Gần như số lượng người tham gia không giảm trong hội trường đại học Thủy Lợi, từ 9h sáng tới sau 16h30.

Điều tôi ấn tượng nhất là cách nắm bắt, dẫn dắt vấn đề và trả lời câu hỏi nhẹ nhàng như những nhịp thơ; cũng như mỗi bước đi trên bục giảng tỏa ra là vô vàn triết học. Những suy tư, trăn trở mà giáo sư chưa thực hiện, chắc vẫn còn hằng hà sa, nhưng nếu không gian này không ngừng mở ra, biết đâu chúng ta sẽ có những điều không tưởng.

Chưa khi nào ta mong thời gian cứ chầm chậm trôi…

“Nếu tất cả những gì chúng ta ý thức được chỉ là ý nghĩ, vậy làm sao ta có thể biết được có thứ gì khác tồn tại ngoài ý nghĩ ra?”

“Tôi tư duy là tôi tồn tại”

Tôi đã được sống trong những ngày cảm xúc tràn đầy.

Đó là một ngày, tôi đi bộ với “tốc độ hồ Tây” với balo hơn 7kg trên vai.

Đó là một ngày, tôi nằm dài trong đáy chén, bên tiếng nhạc của người bạn cùng lớp mà tôi yêu quý.

Đó là một ngày, khi ngủ dậy, tôi chợt muốn về thăm Thầy quá và tôi đã bỏ lại hết công việc để đi trọn một ngày, và đôi tay vẫn chia màu mưa – nắng đến hôm nay.

Đó là một ngày, khi nhận ra mình đã học gần 200 tín chỉ về CNTT trong ngần ấy năm, mới nhận ra được vẻ đẹp trong ngành học mà mình đã lựa chọn. Đó là vẻ đẹp của triết học ẩn chứa trong STEM. của tích Decartes, vẻ đẹp của lý thuyết suy diễn trong xử lý thông tin mờ, qua bài giảng của thầy tôi, một người đàn ông Hà Nội đã gần sáu chục.

Triết học là khoa học của mọi khoa học, là khoa học đầu tiên, là mẹ đẻ của các ngành khoa học. Triết học tự phân ly mình, tách ra những môn khoa học riêng rẽ. Đó là vật lý, hóa học, thiên văn, phân tâm học … Và tất nhiên cả toán học, mẹ đẻ của tin học.

Khi ta đi trên một ngọn cây, ta nhìn lên có thể thấy bầu trời. Nhưng nếu ta nhìn xuống, ta sẽ thấy được kết cấu của cây từ cành về gốc. Dù ta học điều gì, những phép cơ bản vẫn luôn là cốt lõi, phải ko? Dù ta nghiên cứu điều gì trong ngành CNTT, thì “tích Decartes” vẫn là một trong tám phép toán cơ bản, là nền tảng của ngành. Decartes không chỉ nổi tiếng với vai trò của một triết gia duy lý – cha đẻ của triết học hiện đại mà còn là một nhà toán học, một nhà khoa học để lại nhiều ảnh hưởng cho hậu bối về sau. Và “tích Descartes” cũng vậy, từ lý thuyết tập hợp cơ bản cho tới những kiến thức chuyên sâu hơn trong những lĩnh vực khác nhau.

Cái đẹp thường chẳng bao giờ khô khan. Nhưng ta thường mải hướng về sự khô khan mà quên đi cái đẹp. Ta thường học để tìm ra cách xử lý vấn đề, tìm ra giải pháp nhưng ta thường quên đi vẻ đẹp trong những cách xử lý đó, những giải pháp đó. Và ta đôi khi còn quên một câu hỏi : “Học để làm gì?”

Đôi khi có những điều đến muộn còn hơn không. Anh mình vẫn bảo:”Để chạm tới những điều đẹp đẽ thường gian nan” nhưng hôm nay, mình muốn vươn tới sự đẹp đẽ ấy. Đó có thể là một trò cười trong mắt nhân dân anh hùng, nhưng mình chưa bao giờ dừng thực hiện những mơ ước đó.

thiet-ke-co-so-du-lieu1-21-728